Năm 1961, khi người lính Đông Đức nhảy qua hàng rào kẽm gai để hạy sang Tây Đức, cả thế giới bị chấn động vì tính tươi mới trong khái niệm đi tìm tự do, từ bên kia bức màn sắt.
Có những bức ảnh làm nên lịch sử. Dĩ nhiên, lịch sử có cả đắng cay và niềm vui. Không biết các nhà lãnh đạo Cộng sản Đông Đức có cảm thấy đắng cay không khi bức hình này được công bố trên thế giới vào năm 1961, cho thấy thiên đường chủ nghĩa xã hội do khối Cộng sản Đông Âu rêu rao là một cái gì đó hoang tưởng, điên loạn đến cả những người lính của họ cũng tìm đường chạy trốn.
Còn niềm vui, chắc chắn là anh lính đó sẽ vui khi chạy được sang bên kia thế giới khác. Nhưng những người Đông Đức khác còn kẹt lại, khi nhìn thấy bức hình này, có lẽ còn vui hơn và mơ ước mình cũng sẽ có được những cơ hội như vậy. Ai sẻ chia những ước mơ đó của họ trong những tháng năm sau, cho đến lúc đế chế độc tài từ nước Nga dựng lên bị sụp đổ?
Bức ảnh vĩ đại, những ước mơ của con người vĩ đại và sự sụp đổ của những hàng rào đó cũng thật vĩ đại.
 | Tôi đã từng khóc khi theo dõi làn sóng người Đông Đức tràn sang Tây Đức vào năm 1989. Họ vui mừng thoát khỏi gông cùm CS và họ được đón nhận bằng tình người từ Tây Đức.
Mấy ngày nay đọc tin tức, coi youtube, thấy cảnh người dân leo qua tường, tôi thật xúc động thấy chính cái sức mạnh của lòng dân đã đập vở bức tường ô nhục đó!
Ở VN dù không có bức tường bằng gạch nhưng hình như có một bức tường vô hình bao chặt lòng người vẫn chưa phá vỡ được.
Buồn! |
 | xem ảnh, khi nào em mới nhảy qua được cái rào hôi hám tại chính quê hương mình? |
 | Trong thời gian xây dựng bức tường, anh lính Conrad Schumann, lúc ấy chỉ vừa tròn 19 tuổi, nghe tiếng gọi của đồng bào anh từ phía Tây của hàng rào kẽm gai dựng tạm "Komm rüber, Komm rüber" - Come over, come over - anh không do dự và nhảy sang phía tiếng gọi đang thúc giục... Anh đến được Tây Đức sau cuộc đào thoát tìm tự do.
Bức ảnh của tác giả Peter Leibing chụp được vào ngày 15/8/1961 này là một trong những bức ảnh thời sự nổi bật và tiêu biểu cho cuộc chiến tranh lạnh.
Cũng như những thăng trầm và hệ lụy của cuộc chiến tranh lạnh, của lịch sử phân chia hai miền Tây / Đông nước Đức. Của những hận thù chính trị. Anh lính Conrad Schumann không có một cuộc sống bình lặng ở Tây Đức tự do, dù anh đã lập gia đình và chứng kiến sự sụp đổ của thể chế độc tài tại quê hương Đông Đức vào ngày 09/11/1989 và sự thống nhất 2 miền Đông Tây, thì anh vẫn không qua được cái ám ảnh từ quá khứ và sự nổi tiếng của bức ảnh lịch sử này để kết cục phải tự treo cổ trong vườn nhà vào ngày 20/6/1998 |
 | Người Việt vẫn chưa dám nhảy qua cái hàng rào trong lòng mình. |
 | phanbatho wrote on Nov 5, '09, edited on Nov 5, '09 @ Doilife: có lẽ Conrad Schumann bị đánh phá bởi dằn vặt nội tâm ở hai khía cạnh: 1. của con người khát khao và đi tìm tự do [ở đây anh ấy đã đối diện và quá sợ hãi trước đời sống khốc liệt dưới chế độ độc tài cộng sản]. 2 hình ảnh của 1 kẻ đào ngủ! [về phương diện chiến sỹ thì Conrad Schumann là một bại quân tự nguyện] |
 | Mong chờ những người Việt cải cách ở mọi nơi trên thế giới chung tay :) |
 | Neu VN cung co buc tuong nhu the thi toi tin rang se co rat rat nhieu nguoi nhay qua nhu anh linh trong buc anh nay. Nhu chung ta da biet khong biet bao nhieu nguoi VN da roi bo dat nuoc cua minh ke tu ngay "thong nhat dat nuoc" tren nhung con thuyen nho, bat chap moi hiem nguy. ho dam danh doi ca tinh mang cua minh, tham chi la ca gia dinh chi de di tim tu do. Rat mong cac doc gia cho dang cac buc anh cua hung thuyen nhan VN cho moi nguoi cung xem. |
 | Chỉ bấy nhiêu là đủ " Bức ảnh vĩ đại, những ước mơ của con người vĩ đại và sự sụp đổ của những hàng rào đó cũng thật vĩ đại." |
 | Cả Châu Âu hiện đang ở giai đoạn cao trào trong việc kỷ niẹm 20 năm ngày chủ nghĩa Cộng Sản được chôn vùi tại đó,cà nước Đức vĩ đại và hùng cường về kinh tế như thế đều mang ơn một nước Hung khốn khó, bé nhỏ. . chỉ tại Hung có những người là con người, Đọc các bài về kỷ niệm 20 năm này tôi ơới thấy Hungarie mới có tính nhân đạo biết là dường nào???Khi biết CNCS quá tàn nhẫn với nhân dân, chính những người cầm quyền đã từ bỏ nó và dắt cả dân tộc từ bỏ mặc dù Liên Sô vẫn còn sờ sờ ra đó, các nước Varsava vẫn còn một thế lực đối trọng với Nato, vậy mà Hungarie vẫn tìm được cách cứu cả phần nhân dân Đông Âu CS và cứu luôn cả nhân dân Liên sô nữa. . ấy vậy mà các chứng tích của thời CS họ không phá bỏ mà gìn giữ cẩn thận nơi được dành riêng cho việc làm bảo tàng thế giới CS. . không đổ máu., không hận thù, không học tập cải tạo. . .cả dânn tộc mang tính nhân bản và nhân văn rất rất cao. . . Nhìn lại VN, thật không may vì sát bên là biển Thái Bình hung dữ, không có nước nào như nước Hung chứa chấp và không có đất nào trống trải để đón người trốn chạy khỏi thiên đường CS. . .nếu có. . Chúc mừng Âu Châu. . |
 | tehoancong wrote on Nov 11, '09, edited on Nov 11, '09 Ảnh đẹp và xúc động quá. Bạn Anh Tuan nói đúng nhưng bạn nên biết...nhiều người Việt cũng đã trốn chạy qua đường Campuchia. |
 | Đông Đức còn có Tây Đức mà chạy sang, còn Việt Nam chạy đi đâu hở các bác? Hu hu hu |
 | Một thể chế luôn làm cho người dân sợ hãi, căm thù và trốn chạy thì tại sao những người sỡ hữu nó không tự mình đào huyệt chôn nó đi cho thiên hạ được nhờ. |
 | Tôi xin tự giới thiệu: Tôi là một công dân sinh ra và lớn lên trên quê hương Mộ Đức của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng, được đào tạo liên tục từ tiểu học lên đại học một cách chính quy dưới mái trường xã hội chủ nghĩa. Về mặt gia đình tôi gọi ông Đồng bằng ông. Do nhà gần và có quan hệ nhất định nên trong gia đình tôi có người cũng theo ông Đồng rồi bị Pháp bắt và sát hại từ những năm 1930.
Tôi không có ý khoe khoang nhưng tôi muốn nói rằng không có lý do gì mà bản thân tôi lại không tự hào và kính trọng ông Phạm Văn Đồng. Đúng là thế hệ chúng tôi đã từng rất tự hào là quê hương đã sinh ra một người con ưu tú. Một sự tự hào đã được giáo dục để trở thành “bản năng”, như là một “phản xạ không điều kiện”, mà trong tất cả các bài tập làm văn chúng tôi đều phải có những câu đại loại: “tự hào là một học sinh dưới mái trường XHCN, tự hào được sống trong thời đại Hồ Chí Minh, tự hào quê hương đã sinh ra Thủ tướng Phạm Văn Đồng, người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại”, vân vân và vân vân.
Nhận thức về sự kính trọng và tự hào cũng được đúc ra từ những khuôn mẫu có sẵn nhưng rồi cũng đến lúc chúng tôi cần tìm hiểu về những gì mình đã từng tự hào kính trọng. Chẳng hạn, cái gọi là mái trường XHCN mà chúng tôi ca ngợi cho đến bây giờ như thế nào vẫn chưa định hình được. Ngày xưa học dưới mái trường XHCN còn bây giờ đang “định hướng” XHCN nhưng lại được đánh giá là xã hội phát triển, có nghĩa là càng đi xa CNXH thì xã hội càng phát triển!
Còn về ông Hồ Chí Minh thì nhiều người đã nói rồi, tôi chỉ có thể ghi thêm lời dân gian quê chúng tôi ta thán:
“Sống dưới triều đại Cha Hồ Làm con thì được, làm người thì không.” Hôm nay, là người dân Mộ Đức, tôi nói về ông Đồng – hơn 30 năm làm Thủ tướng, ông đã làm được gì cho đất nước, quê hương.
Gọi ông là một nhà ngoại giao, một nhà chính trị tài ba đã giành chiến thắng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là không đúng, bởi vì cuộc chiến tranh này có thể tránh được. Vả lại “thắng” nhưng không có “lợi”, những người Mỹ, chính sách Mỹ mà ông chống, bây giờ được mời quay lại Việt Nam. Cũng không có “nhà ngoại giao tài ba” nào lại ký công hàm công nhận lãnh thổ của mình cho quốc gia khác.
Nếu gọi ông là một nhà kinh tế cũng không đúng; vì lúc có một nửa đất nước ở miền Bắc ông không đưa ra được quốc sách nào có tính vĩ mô để tăng trưởng kinh tế, ngoài chính sách “tiết kiệm” để tích lũy, kiểu như “hạt gạo cắn làm hai, làm ba”. Còn sau tháng 4/1975 với chính sách hợp tác xã nông nghiệp và di dân đi kinh tế mới, ông đã bần cùng hóa cả miền Nam, vốn trước đó là một nước mạnh trong khu vực Đông Nam Á.
Nói ông là một nhà lý luận, một nhà văn hóa cũng không ổn. Ông có câu nói với thanh niên, học sinh: “Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội cần phải có những con người mới xã hội chủ nghĩa” nhưng ông lại vòng vo về cái chủ nghĩa xã hội và con người xã hội chủ nghĩa của ông. Con người mới khác con người cũ cái gì? Kiểu như “con gà, cái trứng” hay chính sách “có hộ khẩu mới có việc làm, có việc làm mới cho nhập khẩu” dưới thời của ông. Còn về văn hóa thì hình như ông hơi thiếu vốn tiếng Việt nên thường dùng đệm tiếng Pháp trong văn nói.
Người dân Mộ Đức “kính trọng” ông lắm! Tôi xin kể một số giai thoại về ông Đồng ở quê hương Mộ Đức:
Thời kỳ còn hợp tác xã nông nghiệp, mỗi lần ông về quê là dân Mộ Đức tới khổ. Trước khi ông về là tập trung ngụy quân, ngụy quyền tham gia chế độ cũ lên núi để tiếp tục học tập cải tạo cho đến khi nào ông đi mới thả về.
Trên tuyến đường ông qua, hai bên đường được bón rất nhiều phân urê, lúa xanh đậm thấy rất đẹp mắt. Ông khen địa phương làm ăn giỏi, chẳng mấy chốc nữa sẽ tiến lên Chủ nghĩa cộng sản. Nhưng đến khi ông đi thì chỗ phân nhiều bị cháy, chỗ thiếu phân còm cõi không trổ bông nổi. Mỗi lần ông về quê, một ngày công của xã viên được 4 lạng lúa (0,4 kg)!
Có một năm các xã ven biển ở Mộ Đức như Đức Lợi, Đức Minh, Đức Phong có con cá ông (dân biển gọi cá voi là cá ông, cá bà) cứ bơi lởn vởn ngoài biển ngang làm ghe tàu nhỏ của ngư dân không dám ra biển đánh cá; còn ở xã miền núi Đức Phú thì đêm đêm nhiều bầy heo rừng ra phá hoại hoa màu của dân, chính quyền địa phương bất lực. Gặp lúc ông Đồng về quê, nghe báo cáo tình hình địa phương xong, sáng hôm sau ông xuống biển chờ cho cá ông nổi lên ông nói “Yêu cầu các đồng chí kết nạp cá thành xã viên hợp tác xã”. Cá ông nghe thế lặn tuốt ra biển. Chiều đến, ông lên núi xem hoạ heo rừng phá hoại hoa màu. Ông cũng nói với cán bộ địa phương cho chúng vào hợp tác xã là chúng sẽ thuần hết, nhưng cán bộ địa phương nói: “thưa bác, chúng nó đã vào hợp tác xã lâu rồi, chúng cũng làm ăn tập thể đàng hoàng, lúc nào xuống phá bà con cũng đi hàng đàn từ vài ba chục con trở lên”. Ông Đồng nói: “Vậy thì cho đi kinh tế mới!”. Kể từ tối hôm ấy cả xã Đức Phú không còn con heo rừng nào dám ra phá nữa.
Có người hỏi ông Đồng, sao ông không nhận để người ta gọi bằng Bác, ông nói: “Ông Hồ xưng là Cha, nếu tôi xưng là Bác, tức là anh của ông Hồ à!”
Có lần ông tới thăm nhà chị là bà Thừa Xuân, có mảnh vườn trồng rau để ăn và để bán. Hồi đó tiền có giá, ông nghe người ta mua bán nhau nắm rau, quả cà, cứ nói “một đồng, hai đồng”, ông giận lắm vì bị mấy bà hàng xén ở chợ gọi tên huý ra. Sau đó ông về Hà Nội và quyết định “nâng” tiền Việt Nam, để từ đó người ta không kêu “một đồng hai đồng” nữa mà chuyển qua “một ngàn, hai ngàn” cho đến bây giờ.
Sự kính trọng của người dân Mộ Đức đối với ông Đồng là như thế đó. Còn sự tự hào thì sao? Sau khi biết được ngày 14/9/1958 ông Phạm Văn Đồng ký công hàm công nhận quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Trung Quốc thì người dân Mộ Đức cảm thấy nhục nhã thay cho ông. Cuộc đời con người hay chế độ chính trị có thể có nhiều sai lầm, nhưng bán đất bán nước cho ngoại bang thì là sai lầm không thể tha thứ được. “Noi gương” ông là Trần Đức Lương – với tư cách là Chủ tịch nước đã ký hiệp định đường biên trên bộ và trên biển tiếp tục nhượng đất và biển cho Trung Quốc.
Rồi đây, lịch sử dân tộc Việt Nam sẽ ghi:
- Ông Phạm Văn Đồng quê ở Mộ Đức, Quảng Ngãi, với tư cách là Thủ tướng Chính phủ, ngày 14/9/1958 đã ký công hàm công nhận quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Quốc.
- Ông Trần Đức Lương quê ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, với tư cách là Chủ tịch nước, ngày 30/12/1999 đã ký Hiệp ước biên giới trên đất liền nhượng cho Trung Quốc hàng ngàn cây số vuông, tiếp đến ngày 25/12/2000 đã ký Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ tiếp tục nhượng hàng chục ngàn cây số vuông mặt biển cho Trung Quốc.
Vậy là Quảng Ngãi có hai tội đồ cùng tham gia bán nước dưới triều đại Hồ Chí Minh.
Nhân dân Mộ Đức, Quảng Ngãi có thể có sự kính trọng, tự hào được không? Không, hoàn toàn không! Ngay cả chính con cháu trong tộc họ Phạm không ai dám ngẩng cao đầu để tự hào là con cháu ông Phạm Văn Đồng. Họ cũng biết rằng, Nguyễn Thân (quê ở Thạch Trụ, Mộ Đức, Quảng Ngãi) là đại thần triều Nguyễn câu kết với thực dân Pháp chống phá phong trào Cần Vương, tiêu diệt nghĩa quân Phan Đình Phùng, sau năm 1945 đã bị Việt Minh cho đào phá toàn bộ mồ mả, nhà cửa (Có lẽ vì vậy mà Cộng Sản không dám đưa ông Phạm văn Đồng về chôn ở quê nhà, còn ông Trần Đức Lương khi hết làm chủ tịch nước cũng không dám về Quảng Ngãi).
Kể ra thì ông Đồng cũng biết sám hối, khi cuộc đời đã xế chiều sống trong bóng tối của sự mù lòa và của xã hội ông tham gia tạo nên; vị thủ tướng ba phải, hiền lành đến nhu nhược, đã có câu nói trứ danh “Không ai làm thủ tướng lâu như tôi và cũng không ai làm khổ dân nhiều hơn tôi!” – có lẽ đó là câu nói duy nhất đúng trong cuộc đời của ông.
Không những ông làm khổ dân lúc còn sống, mà ông còn làm khổ dân khi đã chết. Biết bao giờ nhân dân Việt Nam mới lấy lại được Trường Sa, Hoàng Sa? Còn người dân Quảng Ngãi tiếp tục è cổ ra nộp thuế để xây lăng mộ cho dòng họ Phạm của ông, xây bảo tàng, nhà tưởng niệm Phạm Văn Đồng.
Ngày 1/9/2008 Quảng Ngãi đã khánh thành “Khu lưu niệm Phạm Văn Đồng”; theo thông báo chính thức từ chính quyền, tổng kinh phí hơn 46 tỉ đồng, trong đó phần xây lắp hơn 20 tỉ, trên diện tích hơn 2 ha (Giá đất là 1,3 triệu/m2, trị giá đất khoảng 26 tỉ).
Bốn mươi sáu tỉ kia có thể làm được những gì cho nhân dân Mộ Đức, Quảng Ngãi?
Xin thưa:
- Xây dựng 3.067 ngôi nhà cho người nghèo;
- Tạo điều kiện cho 115.000 trẻ em nghèo có điều kiện mua sách vở đến trường trong năm học mới;
- Là tiền thuế của 144.230 người dân Mộ Đức trong 2 năm (Dự toán thu ngân sách năm 2008 của huyện là 23,1 tỉ đồng)
Đó là chưa tính đến các chi phí khánh thành, duy tu, chi lương cho nhiều người trông coi, bảo vệ.
Một người con của quê hương núi Ấn sông Trà, nhưng đến khi chết rồi vẫn còn làm khổ nhân dân Quảng Ngãi, có phải vì ông là đảng viên Cộng sản, học trò của Hồ Chí Minh không? Trong khi cụ Huỳnh Thúc Kháng, quyền chủ tịch nước đầu tiên của Việt Nam dân chủ cộng hòa, yên nghỉ trên núi Ấn lộng gió, ngôi mộ đơn giản được xây dựng từ thời ông Ngô Đình Diệm, ngày ngày khách trong ngoài nước, đủ mọi thành phần đến viếng thăm đều thể hiện lòng tôn kính.
“Vạn Niên là Vạn Niên nào Thành xây xương lính, hào đào máu dân”
Câu ca dao xưa đi vào tiềm thức của thế hệ chúng tôi, “thế hệ sinh ra và lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa”; câu ca dao khơi mào cho cuộc khởi nghĩa nông dân mang tên “khởi nghĩa Chày Vôi” (năm Bính Dần 1866) xuất phát từ việc xây dựng Vạn niên cơ, quân sĩ và dân phu phải làm lụng khổ sở, nhiều người oán giận, vua Tự Đức một thời đã đi vào lịch sử dân tộc là vị vua hôn quân vô đạo.
Tôi đã đến lăng mộ vua Tự Đức, cũng đã đến khu tưởng niệm Phạm Văn Đồng. Trên tất cả mọi phương diện (đất đai, diện tích, quy mô, kinh phí, thời gian, …) lăng Tự Đức còn lâu mới bằng khu tưởng niệm Phạm Văn Đồng – một vị thủ tướng dưới chế độ XHCN còn hơn cả vị hoàng đế của triều đại phong kiến, ngay cả khi đã chết.
Lịch sử rất sòng phẳng. Thời gian trôi qua, dân tộc sẽ có cái nhìn khách quan hơn, đánh giá công, tội một cách rõ ràng; sự kính trọng đối với từng nhân vật lịch sử không cần phải áp đặt, cưỡng chế.
Là một người dân Mộ Đức, tôi cảm thấy có tội khi nói thêm (Quê tôi) “là quê hương của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng”.
ĐML
|
 | Cám ơn bài viết rất chi tiết của anh, tôi tin anh là một người có lòng và tin vào những gì mình nghĩ, mình viết ra |
 | Khiếp quá anh ơi, với 46 tỷ ta có thể cho sinh viên du học tại Havard, Oxford rồi quay lại xây dựng đất nước hoặc xây trường học, hoặc in sách rồi phát không. Một nhà kỷ niệm trị giá 46 tỷ đồng... đúng là ĂN MÀY DĨ VÃNG!!! |
 | Anh Tuấn Khanh ơi, cái bài viết đó em không chắc có phải do chính bạn TeHoanCong viết ra không mà em nghĩ là bạn ấy copy lại từ đâu đó rồi quên ghi link dẫn nguồn, Em google câu đầu bài viết và hóa ra nó xuất hiện trên rất nhiều trang web, trong đó có: x-cafe, baotoquoc, thongluan, rfvn, quechoa. Dẫu sao thì vẫn cám ơn TeHoanCong vì đã copy. |
 | Đúng rồi. Tôi copy từ www.baotoquoc.com, past lên quechoa,chả sợ ...cắt bỏ bớt.Tôi không dám đề tên Đỗ Mai Lộc,sợ nó bắt ĐML tội nghiệp. Cám ơn ĐML,hồi đó nhà tôi đi kinh tế mới,anh tôi không vào Bách khoa được vì không có hộ khẩu...nhà nó đuổi đi nó lấy rồi nó kêu không có hộ khẩu...anh tôi phải đi làm bốc vác,buổ̀n kiệt sức sinhbệnh mà chết,thằng copy bài anh tôi sau này laị là trưởng khoa của tôi...nó mở khí quản cắt sang sụn giáp bệnh nhân,tôi nhắc nó ghét...nên tôi đi Mỹ học,nó mừng lắm. Nhà thờ họ Nguyễn Tấn Dũng còn hơn cái đền thờthần Hy Lạp ở La Mã do thằng Nguyễn Tấn Nghiêp thiết kế.Nó học certificate ,chứng chỉ chuyên ngành ở trường tư thục chỗ tiểu bang lạnh khỉ ho còg áy bên Mỹ,đóng tiền thì học,vậy mà về VN nó xứng là tiến sỹ,làm phó hiệu trưởng Trường ĐH Kiến trúc.Ở Mỹ,vào Ph.D không có dễ đâu. Tôi tính bữa nào về nước kêu nó đưa coi bảng điểm ,văn bằng tiến sỹ đâu ..tôi coi thử. Tôi ở đây nộp học Master chưa chắc được,Mỹ nó lấy tiền rồi cho về nước "quậy" chứ có được làm việc ở Mỹ đâu. Mấy đứa du học kiểu Fullright cũng vậy. Tụi nó về nước,lại làm hiệu trưởng, giáo sư...biết chừng nào giáodục VN mới cải cách được. Thằng cha Lê Khả Phiêu có vườn rau 20000USD,cái trống đồng tổ chảng....mới đấu giá tượngPhật ngọc 15 triệu USD ở Nepal,tượng này lớn nhất thế giới à nha! Tôi thèm học Tiến sỹ ở Havard,tôi tính mượn chả tiền đi học. |
Comment deleted at the request of the thread owner.
 | Sao check spelling rồi post lên mà lỗi error quá trời vậy. |
 | Bạn Tề HoànCông mền Nick của bạn làm mình liên tưởng đến một nhân vật thời Đông Chu làm vua và nhờ Quản Trọng mà trị vì dân cư an lạc, Quản Trọng trước khi chết đã dặn Tề vương khai trừ bọn Thu Phương, Khai Phong, Địch Nha, nhưng vì không nghe Quản Trọng mà nhà Tề bị điêu đứng bởi lũ nịnh thần ăn chơi này. . . Thiệt ra thì có rất nhiều người mình đã chạy qua Cambogdia, tuy nhiên nơi đây họ không như Hunggiarie, họ lại có mối thù truỳen kiếp với mình vì đất đai nên họ sẵn sàng cáp duồn mình bất kỳ lúc nào. . .thêm nữa, mình không có nơi nào để chứa bởi vậy nên. . . mình rất khác xa Đông và Tây Đức. . .vấn đề là từ xưa nay, hình như chẳng có cuộc chiến nào mà bên thua phải đi học tập cải tạo cả. . .và sau VN thì cũng chẳng có cuộc chiến nào kết thúc như vậy. . .bất hạnh cho mình là chỉ có mình như vậy,đức họ không bắt chước mình, các quan chức Đông đức vẫn được làm việc, ai hưu vẫn có sổ hưu, không có việc cải tạo. . . không có thêm danh từ ngụy hoặc không ngụy . . bởi vậy. . .họ có bà thủ tướng Đông đức, có bộ trưởng VN,thử nghĩ xem, có người VN nào làm quan chức mà không phải là đảng???tự mình làm suy yếu mình!!!! Có nhiều danh từ rất rất kêu mà chẳng hiểu gì cho người nghe cả, thí dụ định hướng XHCN,vâng, đã tư bản mà còn định hướng XHCN nữa thì rõ ràng là xui người khác đầu tư để định hướng mất tư liệu, mất vốn. . .!!!????còn như nói đến XHCN, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu thì hiện có rất rất nhiều nước đã đến rồi như các nước bắc Âu(Đạo diễn Song Chi đang được hưởng tại Na Uy), bắc Mỹ, Pháp, Nhật, Canada, Úc. . .thế thì phải hiểu sao các hô hào như vậy??? . . . cám ơn bạn đã có reply ngay ab2i viết của mình, cám ơn nhạc sĩ Tuấn Khanh.
|
 | Chao anh Tuan Khanh, mong rang se don nhan nhieu bai viet cua anh. Moi anh ghe qua blog cua em! |
 | Ảnh rất hay. bắt đúng khoảnh khắc. Bravo tác giả và thankyou Tuan Khanh đã chia sẻ. |
 | vua duoc nghi lam 1 ngay, la ngay le ky niem CS sup do tai chau au. Khong biet bao gio VN co ngay` nay` anh nhi? |
| |