"Giờ này năm trước mình còn cùng đón Tết với cành đào mẹ gửi sang. Năm nay còn mình em ở đó đón Tết chắc buồn lắm. Nhưng cố lên em, nốt năm nay chúng ta sẽ lại cùng đón Tết ở Việt Nam. Chúc em luôn khỏe và nhớ đến anh".
Năm nay là năm đầu tiên tôi ăn Tết mà không phải ở nhà mặc dù nhà tôi chỉ cách đó không xa. Những câu chuyện gia đình họ hàng khiến tôi vô cùng chán nản. Tôi rất muốn được chia sẻ với ai đó nhưng vào thời điểm này điều đó thật khó thực hiện.
Sống bên tôi nhưng trái tim anh vẫn ôm chặt bóng hình một người con gái, cô ấy là mối tình đầu của anh.
Bây giờ, nói đến chuyện gì vui vẻ cô cũng không cười nổi. Cô chỉ biết than thở với mọi người rằng: “cả đời này tôi đã bị lừa một vố đau. Tôi đã trót dại, đã không tỉnh táo để nghe lời cha mẹ, đã buông thả mình để đến bây giờ phải trả giá quá đắng cay”.
Không giống như các nữ sinh khác. Na có cuộc sống thật khác thường. Cô ít giao tiếp với mọi người và luôn co mình lại trong căn phòng trọ nhỏ. Bởi vì Na không muốn thân thiết với bất cứ ai. Cô thấy mình là một đứa con gái xấu xa, bỉ ổi…
Dù kém tuổi tôi và đồng tính nhưng thật lạ là S lại mang đến cho tôi cảm giác được che chở.
Thà anh đi “quan hệ” với ai đó khuất mắt tôi còn hơn là để tôi chứng kiến cái cảnh đó. Tại sao tôi lại cảm thấy kinh tởm anh đến vậy, tại sao anh lại bệnh hoạn đến vậy?
Hương, anh xin lỗi em. Đây là người mà anh yêu đã lâu nay. Cả gia đình không ai biết anh bị đồng tính nên đã giục giã anh cưới em. Anh đã lợi dụng tình yêu của em. Anh biết mình làm thế là không nên nhưng em hãy hiểu cho anh. Anh không thể cùng em”.
Nhìn cảnh nhà tan hoang, cha con Hoàng ngơ ngác, ông Hải thấy lòng cồn cào một niềm ân hận, con dâu đã không ra gì, nhưng chính ông cũng chẳng làm đúng trách nhiệm của một người làm cha…
Đã có lúc, tôi tiếc là sao mình không sống thử trước khi lấy chồng. Nếu vậy thì sẽ không có chuyện tôi nhìn anh ngủ mà thấy ghê người thế này.