Location via proxy:   
  [Manage cookies]                

talawas blog

Chuyên mục:

Trần Viết Ngạc – Suy nghĩ thêm về các cuộc kháng chiến chống Pháp xâm lược ở Nam Kỳ nửa sau thế kỷ XIX

20/11/2009 | 7:30 sáng | 1 phản hồi

Tác giả: talawas

Chuyên mục: Lịch sử
Thẻ: > >

Trong bài viết này, tác giả kiểm chứng lại hai sự kiện “Trương Định đề cờ” và bài thơ “Ngự chế” được nhiều người cho là của vua Tự Đức. Cuối cùng tác giả khẳng định các cuộc chiến đấu của Trương Định, Thủ Khoa Huân, Nguyễn Trung Trực ở Nam Kỳ nửa sau thế kỷ XIX “là để giúp đỡ cho trào đình”.

Đọc tiếp »

Nguyễn Trung Trực không còn ở Rạch Giá

30/04/2009 | 10:00 sáng | 4 phản hồi

Tác giả: Tưởng Năng Tiến

Chuyên mục: Tạp văn
Thẻ: > >

Và bây giờ thì Rạch Giá nổi tiếng vì một công trình kiến trúc bề thế, có tên là “nhà thờ họ của đương kim Thủ Tướng Ba Dũng – bên cạnh một bãi rác khổng lồ – trông như một mụn gấm nổi bật trên manh áo rách tả tơi, bẩn thỉu. Với ít nhiều chủ quan, tôi tin rằng sự ô nhiễm không gian tâm linh mới chính là lý do đã khiến cho nguời dân điạ phương đem di ảnh của Nguyễn Trung Trực ra khỏi địa phương này.

Đọc tiếp »

  • Từ khi Đảng nắm được chính quyền một cách toàn vẹn, lúc đầu ở miền Bắc và sau đó trên cả nước, thì cách hiểu về độc quyền lãnh đạo của Đảng đã biến đổi về tính chất. Từ chỗ là một sự lựa chọn lịch sử khách quan, sự độc quyền lãnh đạo của Đảng dần dần được hiểu và được thực hiện thành sự thống trị tuyệt đối của Đảng trong mọi lĩnh vực đời sống xã hội, có khi cả đời sống cá nhân, thành “Đảng trị” (partocratie), Đảng biến thành “Đảng - Nhà nước”, thành một thứ “siêu nhà nước”, có toàn quyền quyết định tất cả, từ những chủ trương lớn đến những biện pháp thực hiện nhỏ, và mọi người dân chỉ được phép nghĩ theo, nói theo và làm theo những quyết định của Đảng, có khi chỉ là của một cấp lãnh đạo, thậm chí của một cá nhân lãnh đạo nào đó. Mọi ý kiến khác với ý kiến những người lãnh đạo của Đảng bị coi là chống Đảng, mà chống Đảng cũng có nghĩa là chống Nhà nước, chống chế độ, chống cách mạng. Cho đến khi Đảng nhận ra được những sai lầm của mình (triệt để hay không triệt để) thì xã hội đã gánh chịu những hậu quả cay đắng, chưa nói tới một số người phải chịu đựng sự trừng phạt trái pháp luật mà đến nay vẫn chưa rũ bỏ được hết số phận oan trái của mình. ("Bàn về sự lãnh đạo của Đảng", 1990)

    Nguyễn Kiến Giang

  • Phản hồi mới nhất của độc giả

    Nguyễn Đăng Thường góp ý về: Nhất Nam - Lý Tống, vì đâu nên ...
    Lê Quốc Trinh góp ý về: Nhất Nam - Lý Tống, vì đâu nên ...
    Phùng Tường Vân góp ý về: Nhất Nam - Lý Tống, vì đâu nên ...
    Tiêu Kiến Xương góp ý về: Đại học Quốc gia Hà Nội từng hợp ...
    Nguyễn Việt Thanh góp ý về: Đại học Quốc gia Hà Nội từng hợp ...
    Nguyễn Đăng Thường góp ý về: Lê Diễn Đức - Nhân chuyện Đàm Vĩnh ...