Dân chủ là dân chủ thật chứ không phải hỏi cho có vẻ ta đây cũng hỏi ý kiến.
Chúng tôi đấu tranh chống những khuynh hướng sai lầm trong giáo dục, đào tạo. Đó là khuynh hướng duy ý chí, muốn nôn nóng đưa giáo dục chính trị vào ngay cả từ lớp vỡ lòng. Rốt cuộc, chính trị không đạt yêu cầu mà nhân cách cũng không xây dựng được!
Chỉ có một xã hội dân chủ, cởi mở, sẵn sàng tiếp nhận những phê phán, chỉ trích những sai lầm và có tinh thần phục thiện để mà điều chỉnh sửa chữa những bất cập đó, thì xã hội mới có cơ được lần hồi cải thiện.
"Xã hội mở" là xã hội xây dựng trên sự thừa nhận rằng không ai độc quyền sự thật, và các cá nhân khác nhau đều có quan điểm và lợi ích khác nhau, và rằng cần thiết phải có một thể chế để đảm bảo quyền con người của mọi công dân, để họ có thể chung sống với nhau một cách hòa bình. Nói rộng hơn, một xã hội mở được miêu tả bằng một nền pháp trị, một chính phủ do dân bầu lên một cách tự do và dân chủ, một xã hội dân sự đa dạng và năng động, và sự tôn trọng ý kiến của các nhóm thiểu số.
Ở Liên Xô, cuộc cách mạng vô sản tháng Mười đã bị biến chất do những điều kiện khách quan và chủ quan, quốc gia và quốc tế. Một tầng lớp quan liêu trong giai cấp vô sản, lợi dụng thoái trào của vô sản Liên Xô và vô sản thế giới, đã nhảy ra cướp đoạt chính quyền từ tay lao động. Tầng lớp này nhân danh giai cấp vô sản, kỳ thực, quyền lợi, địa vị, sinh hoạt của họ khác với giai cấp vô sản.
Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân... Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ.
Nhà báo là một người ưa cằn nhằn, một kẻ thích chỉ trích, một nơi cho những lời khuyên, một quyền lực tối cao, một người thầy của dân tộc. Bốn tòa báo đối nghịch còn đáng sợ hơn cả ngàn lưỡi lê.
Bạn phải gõ cửa cho đến khi tay bạn chảy máu. Những cánh cửa sẽ đóng sầm trước mặt bạn. Nhưng bạn sẽ phải đứng lên, xắn tay áo, tiếp tục gõ. Đó là cách duy nhất để đạt được mục đích của bạn ở đời.
Tội lỗi của Facebook là cho bạn tiếp xúc với những người bạn muốn tiếp xúc. Tội của Twitter là cho bạn nói những gì bạn muốn nói. Tội của Google là cho bạn biết điều bạn muốn biết. Tội của YouTube là chứng minh điều bạn muốn chứng minh. Vì thế tất cả các mạng xã hội này thường bị gây khó dễ ở những nước độc tài...
Sự phát triển của một đất nước được quyết định bởi chính trình độ phát triển của những công dân nước đó. Nếu một nước chỉ toàn công dân chất lượng thấp, ốm yếu và dốt nát, thì chắc chắn đó sẽ là một đất nước yếu.