Chẳng phải tự dưng mình cắc cớ hỏi vậy. Con nít 10 tuổi hỏi đấy! Tối hôm qua, mình đón cô út từ Nhà văn hoá Thiếu nhi về, nghe “nàng” thông báo: ”thứ Sáu này con được nghỉ học. Giỗ Tổ Hùng Vương. À, hôm qua ba đọc báo có nói người ta giỗ tổ… Lạc Long Quân. Thế Việt Nam mình có mấy ông tổ hở ba?”. Mình tắc tị!
Chủ Nhật. Nữ và Nam dừng lại trước căn nhà màu xanh da trời. Sau hàng hoa màu trắng, nắng chiếu vào cánh cửa có hàng chữ khắc: “Lương Tâm Nhân Loại Sẽ Yên Ổn Khi Thực Sự Có Sự Bình Đẳng Giữa Người và Người”. Nữ đẩy cánh cửa bên phải. Nam đẩy cánh cửa bên trái. Khuôn cửa nặng. Chỉ mới mở được một phần.
Chúng con đang tổ chức mừng Ngày Quốc tế phụ nữ // Chẳng một ai nhắc đến Người Mẹ của giống nòi // Âu Cơ ơi! Phải chăng “nhầm”, “nhỡ’(!)? // Là “bổn phận” của đàn ông thời quen thói ham chơi?
Tặng Kami nhân ngày đầu năm đọc bài về chiến tranh của ông (bà).
Việt Nam giàu có, rất giàu có. Với tài nguyên khoáng sản từ Bắc chí Nam, với một đường bờ biển dài... Đáng lẽ ra Việt Nam sẽ giàu và càng giàu hơn nữa nhưng... khéo khéo thay, đám người ti tiện, xuẩn ngốc tin rằng tài nguyên là vô tận, biển là vô đáy. Đó là tất cả nguyên nhân đưa Việt Nam trượt dài trên đà phát triển.