Mấu chốt vấn đề là những nhà quản lý giáo dục đang làm theo cách cũ, muốn ôm đồm hết tất cả mọi việc, cứ lo nếu không quản lý thì ngành giáo dục sẽ “loạn” hết. Thực tế giáo dục nảy sinh vấn đề gì, các nhà quản lý bèn nghĩ ra biện pháp đối phó vấn đề đó, rồi ra văn bản chỉ đạo, yêu cầu với suy nghĩ nếu mọi người răm rắp làm theo, mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa. Trong khi đó, nghệ thuật quản lý bình thường đi theo hướng ngược lại: sử dụng những mối quan hệ xã hội để tạo ra các lợi ích cân bằng tự giám sát lẫn nhau theo đúng định hướng nhà quản lý muốn hướng tới.
Cũng máu, cũng mông, cũng ngực, cũng súng ống, cũng giết người như ngóe, cũng cao bồi Viễn Tây, cũng giật mình hét toáng lên, cũng rùng rợn, cũng nguyền rủa, cũng cấm trẻ em dưới 16 tuổi v.v và v.v... Thế thì tại sao chúng tôi không bạo lực như lớp trẻ bây giờ?
Phải nói thêm rằng chịu trách nhiệm bầu trọn và trao giải Oscar là AMPAS, một tổ chức nghề nghiệp danh dự của những người làm điện ảnh Hoa Kỳ. Cho đến năm 2007 số người đủ tiêu chuẩn tham gia bầu chọn là 5830 người, trong đó có 1311 diễn viên (tỉ lệ cao nhất, chiếm 22 phần trăm). và trong mấy chục năm qua, quá trình bầu chọn này được thống kê bởi một công ty kiểm toán. Sự bầu chọn của số đông tại giải Oscar đã cho ra những kết quả bất ngờ (phân biệt với kiểu kết quả bỏ túi ở VN) mà điển hình là sự chiến thắng của bộ phim hạt tiêu The Hurt Locker so với siêu phẩm đốt rạp Avatar. Và những kết quả này, vì tính dân chủ của nó, khiến ngay cả người thất bại cũng thấy tâm phục khẩu phục.
Tôi chưa từng thấy có cuốn sách nào phải câu độc giả bằng cách khuyến mãi bộ ảnh được hứa hẹn là “nóng bỏng” của chính tác giả. Dẫu biết tác giả không phải nhà văn mà chỉ là một diễn viên chưa từng được biết tới trước khi đóng những cảnh “cởi tụt” nhưng kiểu khuyến mãi này vẫn quá mức kỳ vọng [của độc giả hiếu kỳ].
Đây rõ ràng là một sự bế tắc, một sự khủng hoảng cao độ trong lí luận cơ bản vè văn nghệ trong tình hình hiện tại: Văn nghệ là cái gì? Giai cấp tính, đảng tính trong văn nghệ có còn cần thiết không? Văn nghệ sĩ tồn tại để làm gì? Thậm chí thế nào là văn nghệ sĩ? Thế nào là một tác phẩm văn nghệ. Văn nghệ sĩ thời đại này là thời đại gì? Tất cả là một mớ bòng bòng, chẳng ai giải thích nổi cho ai, thậm chí công khai “Trống đánh xuôi kèn thổi ngược”!
Thời khắc đã đến. Xã hội ta đã quá độ lên xã hội chủ nghĩa cũng lâu rồi, không biết sắp tới chưa, nhưng rõ ràng xã hội mình có chuyển biến, có thay đổi. Có chuyển biến là vui rồi.
Vâng, nhưng những người bạn ấy, những “quái vật” của thế hệ trẻ đó, họ đã lớn lên trong môi trường như thế nào? Đa số các bạn ấy đều không nhận được sự quan tâm của gia đình. Có bạn bố mẹ lúc nào cũng chỉ lo kiếm tiền, và tất cả những gì các bạn nhận được từ cha mẹ chỉ là những đồng tiền mà tự họ chẳng có chỗ tiêu nào khác hơn là những trò tụ tập dễ dẫn đến sa ngã. Có những bạn mà áp lực quá đáng từ phía gia đình đã khiến họ chỉ muốn ra đến đường là tìm chỗ xả stress. Có những bạn lớn lên trong những trận đòn roi của cha mẹ, và trở nên cục cằn, bạo lực.
Có lẽ khi cái gì cũng nhàn nhạt thì vén áo tụt quần, nói toẹt vào những chỗ người thường phải che bằng quần áo, là cách nhanh nhất để làm... sao. Hình thức PR này đang tạo ra một trào lưu mới, một danh hiệu mới dành cho những người "nổi tiếng": HotGirl.
Không từ nào diễn tả được sự dã man, vô học và vô văn hóa của kẻ thủ ác. Nhưng tại sao cái ác lộng hành thanh thiên bạch nhật, giữa trung tâm thủ đô ngàn năm văn hiến của nước Việt Nam, tại vườn hoa phía sau tượng đài vua Lý Thái Tổ bên hồ Gươm?
Hơn 20 năm đã qua, ông K bây giờ đã thành người thiên cổ. Còn tôi cũng dần ngộ ra rằng, thì ra cái sự “nô” ấy nó kinh khủng lắm. Cả một dân tộc, một đất nước đã từng là nô lệ. Bị nhốt chung trong cái cũi khổng lồ ấy nào là những nông nô, công nô, binh nô, trí nô và vân vân nô… Bằng núi xương, sông máu, lật đổ được cái kiếp nô lệ ấy rồi, thì không ai lại ngu muội chui đầu vào cái cũi ấy nữa, trừ phi là bị phỉnh, bị lừa.
Vào tháng 3 hằng năm, thế giới lại tổ chức một cuộc thi rất quy mô để tìm ra người dũng cảm nhất trên trái địa cầu. Sáu thí sinh vào đến vòng chung kết, tuyệt nhiên là những người có bản lĩnh hết sức phi thường.
Nguyên nhân phải chăng cũng là từ những bài giáo dục kỹ năng mà chúng ta đã phải học theo kiểu nhồi sọ từ tấm bé? Học mà không được phân tích, không được hỏi thẳng lại cô giáo những câu hỏi "tại sao" đối với những bài kiểu "nói dối đôi khi cũng tốt". Khi cô giáo đã nói dối với học sinh trong bài học về kỹ năng sống thì phải chăng là bởi bệnh nói dối đã trở nên quá phổ biến trong xã hội? Phải chăng là ai cũng sợ nghe sự thật cho nên cũng không dám nói thật?
Từ vụ cháy vừa mới xảy ra ở chung cư JSC 34 (ngã tư Khuất Duy Tiến-Lê Văn Lương, Hà Nội) dẫn đến cái chết thương tâm của hai mẹ con chị Vương Lan Phương và những nhận định bước đầu về nguyên nhân vụ cháy của báo chí, xin có một số ý kiến.
Ba năm trôi qua, Đức Phật Tổ Như Lai và thầy trò Đường Tăng vẫn chưa đổi được điệp văn. Trong lòng sốt ruột nghĩ đủ mọi cách để sớm về, Ngộ Không lên thiên đình nhờ Ngọc Hoàng Thượng Đế nhờ giúp. Ngọc Hoàng nghe xong chán nản lắc đầu
- Ta mà xuống nước Vệ, thì cũng lại phải xác minh lý lịch, nhân thân. Ta sống mấy nghìn năm rồi, những người biết ta đâu còn ai sống mà xác nhận dùm ta. Xuống đó rồi cũng kẹt với các người thôi.
Thiết bị an toàn bị bớt xén, một cách kinh doanh dã man còn hơn bớt xén vật liệu xây dựng, đã được báo trước, và sau đó vẫn gây ra những cái chết thương tâm và đau đớn. Bởi nếu có được sợi dây an toàn, giá chỉ vài chục ngàn đồng, thì có lẽ đã không có tới 4 cái chết, trong hoảng loạn khi rơi từ tầng cao xảy ra tại KeangNam.
Tuần trước và hôm qua, có một vài bạn đọc gửi email giới thiệu một trang web có tên rất ngộ nghĩnh là “GS và PGS dỏm Việt Nam”, rồi hỏi tôi có bình luận gì không. Tôi thú thật là hơi bất ngờ trang web này. Bất ngờ từ cái tên và mục tiêu. Trên thế giới chắc hiếm có trang web nào có mục tiêu lập danh sách các “giáo sư dỏm”!
Chủ Nhật. Nữ và Nam dừng lại trước căn nhà màu xanh da trời. Sau hàng hoa màu trắng, nắng chiếu vào cánh cửa có hàng chữ khắc: “Lương Tâm Nhân Loại Sẽ Yên Ổn Khi Thực Sự Có Sự Bình Đẳng Giữa Người và Người”. Nữ đẩy cánh cửa bên phải. Nam đẩy cánh cửa bên trái. Khuôn cửa nặng. Chỉ mới mở được một phần.
Chúng con đang tổ chức mừng Ngày Quốc tế phụ nữ // Chẳng một ai nhắc đến Người Mẹ của giống nòi // Âu Cơ ơi! Phải chăng “nhầm”, “nhỡ’(!)? // Là “bổn phận” của đàn ông thời quen thói ham chơi?
Nay ta ở thành Nam nước Vệ vì có việc với cửa quan, nàng hãy tái giá cho khỏi phí hoài tuổi xanh. Con nhỏ nếu không mang theo được thì gửi cho bà nội. Nhà đem cho thuê, ruộng vườn hãy đem bán. Nàng có nhớ đến ta xin hãy trồng trước cửa cây lim. Sau này ta về sẽ xẻ gỗ đóng cái bàn uống trà, ngâm thơ vui thú tuổi già.
Tại sao UBND Thành phố Hà Nội và Ban chỉ đạo Quốc gia kỷ niệm 1000 năm Thăng Long chấp thuận và giao cho Công ty CP Mỹ nghệ Đông Sơn đúc những sản phẩm như vậy?
Đại lễ 1.OOO năm mà sao qua quýt, vô trách nhiệm đến thế?
Nhiều khi tôi tự hỏi chính mình: tôi là ai? tôi thuộc vào thế hệ nào? tôi đang đi con đường nào? Và tương lai của tôi sẽ ra sao? Vâng, những câu hỏi thật lạ lùng nhỉ! Ở Việt Nam tôi thường bị bạn bí thư chi đoàn "phê bình" là "thiếu sự tự tin, chín chắn vững vàng của một người Đoàn viên". Cũng lạ thật, nhiều khi tôi tự hỏi bí quyết gì khiến bạn bí thư chững chạc đến thế, đúng là một người lãnh đạo xứng tầm của lớp. Tôi thuộc cùng thế hệ trẻ với bạn Joyce Anne Nguyen, tuy hơn bạn vài tuổi nhưng tôi thật sự khâm phục những việc bạn đang làm.
Rồi với các thế hệ sau, thời của chúng ta sẽ được ghi nhận như là thời của những con bạc triệu đô, vụ PMU18… Và thời có những con sông chết như sông Thị Vải!
Môn công dân giáo dục ở trường tiểu học dạy cho lớp trẻ về trách nhiệm với cộng đồng, tôn trọng luật pháp và tôn trọng người khác, dạy cho trẻ đối xử công bằng và sống ngay thẳng là những bài học đầu đời ăn sâu vào tâm thức, để con cháu chúng ta trở thành những công dân tốt sau này. Thế nhưng điều này ngành giáo dục của chúng ta chưa làm tốt.
Phim Cúng Cụ thường đứng đầu trong Top có số lượng người xem kỷ lục…ít, vì ngoài hội đồng duyệt ra thì các phim Cúng Cụ thường kín rạp là... ghế trống.
Nguyên lý căn bản của đạo Phật là diệt trừ dục vọng, nâng cao trí tuệ, xem thường mọi cám dỗ nhu cầu vật chất tầm thường, hướng đến Niết bàn an lạc. Những năm không xa, chùa chiền bị phá tan tành, bị bỏ hoang, được trưng dụng làm nhà kho… tượng phật thả trôi sông, chuông khánh lưu lạc. Nhoáng một cái, sự việc đảo lộn 180 độ.