Với tư chất thông minh của người Việt, chúng ta lâu lâu vẫn thấy những tư tưởng với những bài viết cực kỳ logic, thông minh, và thông suốt của người Việt. Nhưng vấn đề là VN, những bài viết như thế chỉ được cho viết trên báo cho vui cửa vui nhà, chứ chẳng bao giờ được cho áp dụng (mà phải được áp dụng một cách có hệ thống thì mới có hiệu quả." Thật ra, những bài viết ấy, chỉ là tổng hợp + đúc kết những tinh hoa của các triết lý + lý thuyết phát triển kinh tế, chính trị, xã hội của phương Tây đã có từ bao nhiêu năm nay.
Tôi vẫn băn khoăn một điều, liệu chúng ta đã có quốc dân chưa? Tôi hiện tại thấy mình không xứng đáng làm dân quốc. Tôi sẵn sàng hối lộ cho cảnh sát giao thông để cho êm chuyện, tôi làm ngơ khi ký vào một bản hợp đồng rất mùi mẫm, tôi có thể lách luật đến mức tối đa để câu lợi bất chính, tôi cam chịu chấp nhận những cuộc bỏ phiếu mà tôi biết rằng lá phiều mình không hề có tác dụng, tôi chạy điểm thầy để lấy tấm bằng loại khá, tôi lười biếng trong công việc để đi uống cafe giữa giờ... và cuối cùng là tôi đổ lỗi cho chính quyền thối nát.
Chỉ còn một ngày nữa là đến ngày giỗ của các Anh, NHỮNG NGƯỜI CON CỦA NHÂN DÂN ĐÃ NGÃ XUỐNG GIỮA BIỂN CẢ. Đầu tiên xin cho tôi gửi tới 64 gia đình ngày mai có giỗ mỗi nhà một nén hương để tỏ lòng biết ơn sự hi sinh lẫm liệt của các Anh, giữa thời bình, vì sự toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia.
Nếu bạn nói, trái ngược với luận điệu những ai muốn tự do dân chủ là dân miền Nam tay sai Mỹ - Ngụy, có rất nhiều người đấu tranh hiện nay được sinh ra trong chính xã hội này, và thay đổi quan điểm, và những người đấu tranh này cũng là người thành đạt và có vị trí trong xã hội, họ giải thích thế nào, họ sẽ giữ im lặng.
Lại về câu hỏi "tại sao Việt Nam nghèo?" thì tôi cho rằng đó là do dân tộc ta man rợ. Man rợ nghĩa là chưa được khai hóa. Nếu sống ở Việt Nam, thì các bác có thể cảm nhận được người Việt không có thói quen suy nghĩ logic. Họ xử lý vấn đề thiên về cảm tính và tình cảm nhiều hơn. Đó là do họ không và chưa bao giờ được dạy tư duy theo logic.
Trung thành với chánh sách hòa bình cố hữu của mình, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa sẵn sàng giải quyết bằng đường lối thương lượng những vụ tranh chấp quốc tế có thể xảy ra về những hải đảo ấy, nhưng nhất định không vì thế mà từ bỏ chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên những phần đất này.
Hơn 20 năm đã qua, ông K bây giờ đã thành người thiên cổ. Còn tôi cũng dần ngộ ra rằng, thì ra cái sự “nô” ấy nó kinh khủng lắm. Cả một dân tộc, một đất nước đã từng là nô lệ. Bị nhốt chung trong cái cũi khổng lồ ấy nào là những nông nô, công nô, binh nô, trí nô và vân vân nô… Bằng núi xương, sông máu, lật đổ được cái kiếp nô lệ ấy rồi, thì không ai lại ngu muội chui đầu vào cái cũi ấy nữa, trừ phi là bị phỉnh, bị lừa.
Nguyên nhân phải chăng cũng là từ những bài giáo dục kỹ năng mà chúng ta đã phải học theo kiểu nhồi sọ từ tấm bé? Học mà không được phân tích, không được hỏi thẳng lại cô giáo những câu hỏi "tại sao" đối với những bài kiểu "nói dối đôi khi cũng tốt". Khi cô giáo đã nói dối với học sinh trong bài học về kỹ năng sống thì phải chăng là bởi bệnh nói dối đã trở nên quá phổ biến trong xã hội? Phải chăng là ai cũng sợ nghe sự thật cho nên cũng không dám nói thật?
”Trước sau tôi vẫn không đồng ý quan điểm trong Đảng có thể có tư bản tư nhân”, vì theo Hồ Chí Minh và cũng là chủ nghĩa Mác-Lenin: “Không bóc lột người. Đảng chống chế độ “người bóc lột người”. Lẽ tự nhiên, ai bóc lột người thì không thể làm đảng viên” (Hồ Chí Minh toàn tập, tập 7, tr.237)”. Ông nói: “thật vô cùng nghịch lý khi nghĩ rằng kết nạp cả tư sản để mở rộng cơ sở xã hội, cơ sở quần chúng cho cách mạng xã hội chủ nghĩa! Quần chúng công nông, các lực lượng vũ trang con em công nông sẽ hỏi chúng ta ngay: vậy các anh là Đảng của ai?”
Thực tế không có bao tấm hình của ông, vụ thảm sát Sơn Mỹ sáng 16.3.1968 khó có thể làm sáng tỏ được, cho dù Hugh Thompson, Larry Colburn, Ron Ridenhour, Seymour Hersh và William R. Peers có cố gắng đến đâu, nhưng thiếu bao tấm hình tan thương kia thì chính phủ Mỹ vẩn không chấp nhận đó là vụ thảm sát “Massacre“.
Bà nghiêng thân mình để khỏi đè Hà nữa nên tôi nhìn thấy rất rõ, lúc đó tôi chỉ nghe lời và vội ôm Hà lên đường đi mau, tôi chỉ còn nói được một lời cuối cùng với mẹ tôi. “Con ôm Hà về ngoại nghen mẹ...“ tôi sợ Lính Mỹ trở lại bắn chết, cho nên vội đi không suy nghĩ gì để cứu mẹ, dù không làm được gì cho mẹ tôi lúc đó, nhưng nghĩ lại tôi thấy rất buồn và ân hận, tôi thương mẹ tôi thật nhiều... Tôi vất vả vừa ôm em Hà vừa phải men nhẹ nhàng để đỡ dẩm lên xác người vương vải khắp nơi
Ở nước ta đại đa số mọi người nhân ra rằng: Khi đi làm được khoảng mười năm họ mới nhận ra mình không còn tâm huyết như ban đầu nữa, bắt đầu cảm thấy chán nản, cuộc sống bắt đầu khó khăn, lúc đó mới nhân thức được rằng công việc không hề đơn giản, không như những gì họ tưởng thời là sinh viên, khi mới ra trường xin việc với biết bao mơ ước, hoài bão.
Đâu đó người ta đặt câu hỏi, đạo đức xã hội xuống cấp do dâu? Do kẻ bề trên thiếu đạo đức, thiếu đạo đức họ sẽ làm những chuyện phi lí mà không bị trừng trị, dân chúng bất mãn noi theo. Sự trừng trị trong dân chúng cũng không công bằng, mọi thứ được sắp đặt theo tiền bạc và mối quan hệ kiểu “con ông cháu cha”, thật giả đảo lộn. Dân chúng bắt đầu “điên tiết” tìm cách phỉ nhổ vào xã hội, mọi hành vi của bề trên đều bị chế giễu, bỡn cợt; các hành động trái luân lý dễ làm quần chúng phẩn nộ, họ hả hê khi các quan lại thiếu đạo đức bị trừng trị. Điều đó bắt đầu đặt dấu chấm hết cho trật tự xã hội cũ, vấn đề còn lại là thời gian.
Đầu năm 1959 gia đình tôi chuyển vùng từ Sơn Hội xuống Sơn Mỹ, để làm ăn, sinh sống. Vì sau khi Ba tôi ở tù ngoài Côn Đảo về, cuộc sống của gia đình ở Sơn Hội gặp nhiều trắc trở khó khăn, chính quyền luôn dòm ngó, và nhiều lần bắt xuống hội đồng xã để tra khảo.
Dù trong thời chiến, nhưng gia đình tôi ở Sơn Mỹ gặp nhiều thuận lợi trong vấn đề làm ăn, buôn bán.
Ba tôi may vá và làm nghề thuốc tây, còn mẹ tôi tạo rất nhanh được quày hàng tạp hoá ở chợ Sơn Mỹ, sạp hàng có tất cả vải, thuốc tây và quần áo... tên tuổi ông bà Chín Tẩu, dường như khá thân quen với người dân Sơn Mỹ thời bấy giờ.
Nguyên lý căn bản của đạo Phật là diệt trừ dục vọng, nâng cao trí tuệ, xem thường mọi cám dỗ nhu cầu vật chất tầm thường, hướng đến Niết bàn an lạc. Những năm không xa, chùa chiền bị phá tan tành, bị bỏ hoang, được trưng dụng làm nhà kho… tượng phật thả trôi sông, chuông khánh lưu lạc. Nhoáng một cái, sự việc đảo lộn 180 độ.
Theo Việt Nam Sử Lược của cụ Trần Trọng Kim, vào năm 1226, để bảo toàn tính mạng và thờ phụng tổ tiên, Hoàng thân Lý Long Tường (lúc này đã 52 tuổi, con thứ 7 của vua Lý Anh Tông, nguyên là Thái sư Thượng Trụ quốc, Khai Phủ Nghi Đồng Tam Ty, Thượng Thư Tả Bộc Xả, Lĩnh Đại Đô Đốc, tước Kiến Bình Vương dưới triều vua Trần Thái Tông) dẫn hơn 6 ngàn gia thuộc chạy trốn ra nước ngoài trên ba hải thuyền theo cửa biển Thần Phù (Thanh Hóa). Hơn một tháng lênh đênh trên biển, đoàn người đã được vua Cao Ly cho người đón tiếp ân cần và cho phép định cư tại đất nước Củ Sâm này.
“Anh có biết cảm giác giết chết 500 người chỉ trong 4, 5 giờ đồng hồ là như thế nào không? Nó như là lò đốt mà Hilter đã sử dụng vậy đó. Anh xắp 50 người thành hàng, phụ nữ, người già, trẻ con, và cứ bắn hạ họ. Và cứ như thế đó - từ 25 đến 50 đến 100 người. Cứ giết. Chúng tôi cứ gom họ lại, tôi và 2 thằng nữa, chúng tôi cứ cài khẩu M-14 vào thế tự động và cứ bắn gục họ.”
Đổ lỗi cho ai đây? Một nền giáo dục nhiều bất cập kéo dài? Văn hóa và đạo đức của đám con cháu “tự nhiên” xuống cấp nghiêm trọng vì nền kinh tế thị trường? Người được thăng chức không phải do tài năng mà do “ngồi nhầm chỗ” hay ấn tín sử dụng sai mục đích?
Giả dụ một ngày nào đó khi đang đi trên đường, bạn gặp một tai nạn hoặc một người đang gặp rắc rối muốn bạn giúp đỡ thì bạn sẽ làm gì? Nhiều bạn trẻ khi được hỏi câu hỏi này đều bỏ lửng câu trả lời, số ít cho rằng sẽ phải rất cảnh giác khi quyết định giúp một ai đó, còn lại là thái độ lạnh nhạt, cho rằng không phải chuyện của mình thì không quan tâm!
Chính quyền Mỹ đã ủng hộ cuộc đảo chính ngày 1 tháng 11 năm 1963 của các tướng làm phản để loại bỏ tổng thống Ngô Đình Diệm, bởi vì ông không tán thành chính sách can thiệp vào Việt Nam của Mỹ. Vị tổng thống Việt Nam Cộng Hòa lúc đó cho rằng nếu Mỹ đưa quân vào Việt Nam thì Cộng Sản Liên Xô và Trung Quốc sẽ tăng cường sự hổ trợ cho Cộng Sản Việt Nam và chiến tranh sẽ khốc liệt hơn - Việt Nam sẽ trở thành bãi chiến trường của quốc tế cho hay phe Cộng Sản và Tự Do quyết chiến, tổn thất về nhân mạng và nguyên khí quốc gia của Việt Nam sẽ là nặng nhất trong các nước tham chiến.
Đêm 27, rạng sáng 28.2 (tức đêm 14, rạng rằm tháng Giêng), khoảng 5 vạn người đã đổ về Khu di tích đền Trần (phường Lộc Vương, TP.Nam Định) để dự lễ Khai ấn. Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn và Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân trực tiếp đóng ấn phát cho du khách.
Chúng ta không cần phải học Trung Quốc trong vấn đề trọng đại nhất là tìm đường để Đảng Cộng sản Việt Nam trở thành Đảng của dân tộc, phù hợp với thời đại văn minh của nhân loại. Chúng ta chỉ cần trở về nguồn, về với Hồ Chí Minh: “Tôi chỉ có một Đảng, Đảng Việt Nam!”.
Viết về vua Lý Nhân Tông, Đại việt sử ký toàn thư chép lại những việc lớn trong đạo trị quốc của vị vua, được các sử gia sau này đánh giá là minh quân, là một quân vương mẫn tiệp, bậc thần võ sáng suốt: Năm Ất Mão, 1075, nhà vua mở khoa thi tam trường còn gọi là Minh kinh bác học để chọn người tài làm quan. Năm Bính Thìn, lập Quốc Tử Giám- trường đại học đầu tiên ở Đại Việt.
Thế mà trước sau tất cả các đề nghị đó - những bản đề nghị có thể nói được viết bằng máu và nước mắt, bản đề nghị cuối cùng được Nguyễn Trường Tộ viết ngay trên giường bệnh, khi tử thần đang chờ ngoài cửa - đều vấp phải sự thờ ơ, lãnh đạm từ vua Tự Đức xuống tới các quan lại trong triều ngoài nội.
Thứ ba, trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhấn mạnh nhiệm vụ của toàn Đảng, toàn dân là xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, chứ không nhắc đến cụm từ Nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Nhưng trong phần nói về thanh niên, Người lại nói là đào tạo thanh niên thành “những người thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội”.