Nên em không có việc gì bước qua cánh cổng trụ sở Hội Nhà Văn Việt Nam ở số 9 Nguyễn Đình Chiểu cả, trừ ngoại lệ năm 2009 em phải khốn nạn với các bác.
Chả biết mắt mũi để đâu, chỉ số IQ thế nào mà “người hùng” của các nhà dân chủ lại đi giả gái, đứng chàng hảng xịt hơi cay Đàm Xmen vì họ tưởng anh í là văn công Việt cộng. Hahaha! Hài không thể hài hơn. Đàm Xmen là người của show biz, của giải trí nên các bác mới dễ dàng xịt thế chứ người của Việt cộng thì các bác đừng mơ. Những điều tưởng chừng như rất sơ đẳng vẫn không hiểu nổi để chưa phân biết được thế nào là người của cộng sản rồi tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ thì làm thế nào để chống cộng hả giời?
Tổ tiên nhà Sản xưa kia lập nghiệp, mệnh đều chỉ rõ phải dựa vào phương Bắc. Phải từ hướng Bắc đi xuống phía Nam mới thành ngiệp lớp. Lúc thủa hàn vi rời khỏi quê hương, tiên đế hiểu rõ mệnh ấy, không dám đi ngược lên phía Bắc mà người phải thuận theo mệnh xuôi xuống phương Nam rời khỏi đất nước. Sau mấy chục năm bôn ba, khi về cố quốc, chả phải người đã chọn từ hướng Bắc mà vào đến quê hương đó sao. Phía Bắc cũng là đất thiên tử nhà Tề ngự trị, hào quang chói lọi, dựa vào ánh sáng nhà Tề từ phương Bắc mà triều nhà Sản này tưởng đã dứt mạch cách đây 20 năm lại được hưng khí tiếp vận mà tồn tại đến bây giờ.
Chúng tôi đưa em đi bằng xe đòn đẩy tay, dọc đường bà con dân chúng cùng ủng hộ chúng tôi, dân chúng đổ vào quá đông rồi công an đã đến và sự việc như các anh đã biết và nghe nói mạng internet đã truyền đi khá nhiều.
Tin từ Nhật Bản nói sau một trận đánh cách đây 26 năm, 3.700 lính Việt Nam tử nạn được chôn chung tại vùng núi biên giới Hà Giang nay thuộc về Trung Quốc.
Rồi các lễ hội giả tạo do nhà nước bỏ tiền ra tổ chức, các buổi biểu diễn công chiêng theo kiểu sân khấu. Nó có làm sống lại được không gian cồng chiêng tồn tại bao đời? Không, nó chỉ là những xác ướp, thậm chí còn không phải xác ướp của không gian công chiêng truyền thống Tây Nguyên. Là những xác ướp “lạ” từ xa đem tới, phủ lớp áo Tây Nguyên. Các dự án đó chỉ có “bức tử” luôn những giá trị văn hóa hãy còn sống của Tây Nguyên mà thôi.
Xin hãy bình tâm, không vô lý chút nào. Vì đằng sau những cán bộ ấy là một chữ QUYỀN to tướng để dựa lưng. Tôi dám chắc khi chưa dính đến chữ Quyền thì những người này cũng có bộ mặt nếu không mảnh mai dễ thương, thì ít ra cũng biết xấu hổ như mọi người.
Đã đến lúc, hiện tượng xe điên quá thường xuyên ở Hà Nội không thể được xem một hiện tượng cá biệt nữa. Mà phải nhìn nhận là một chuỗi hiện tượng mang tính bản chất của thói hợm của, coi mạng người như cỏ rác. Những ai đã từng toát mồ hôi ướt áo khi chật vật lái xe hơi trên đường phố Việt Nam đều thừa hiểu nguyên nhân của các vụ tai nạn này. Đó là phản xạ ngu ngốc đạp lộn chân ga thay vì chân phanh, đó là kỹ năng điều khiển xe vụng về đến mức nguy hiểm. Đó là thói quen chạy xe theo kiểu mạnh được yếu thua, dành nhau từng khoảng trống. Đó là thói cậy tiền, coi thường luật pháp và sinh mạng người khác.
* * *
QUYỀN CON NGƯỜI (phần 2)
- Ayn Rand -
Hãy quan sát thực trạng kỳ lạ, là chưa bao giờ trên khắp thế giới bùng nổ đến thế hai hiện tượng trái ngược nhau: các “quyền” mới được tạo thêm ra và các trại cưỡng bức lao động.
“Chiêu bài” ở đây là hoán đổi khái niệm quyền từ địa hạt chính trị sang địa hạt kinh tế.
Tập 1 - Độc Quyền Toàn Trị Nảy Kiêu Binh: Lực lượng công an sinh ra vốn là để giữ gìn trật tự trị an cho toàn xã hội. Tuy nhiên, trong một thể chế độc quyền toàn trị, thì lại kiêm nhiệm thêm việc bảo vệ tầng lớp cầm quyền, cho dù tầng lớp ấy có khi chỉ vì mình, không thèm vì dân vì nước. Rốt cuộc, mặc danh xưng sáng ngời của lực lượng công an là công an nhân dân nhưng thực tế thì người ta sẵn sàng hành hạ, tiêu diệt dân để bảo vệ đảng cầm quyền.
Đúng là thằng này sức khỏe yếu, chắc có bệnh gì, mọi khi tôi đánh bọn vi phạm, thúc gối vào bụng dăm bảy cái là chuyện thường. Có thằng nào sao đâu.
Tôi gặp Phạm Hữu Quang khoảng năm 1979 khi anh lên Sài Gòn lo in ấn tờ Văn nghệ An Giang. Lúc đó anh chuyển từ nghề dạy học về công tác Hội Văn nghệ An Giang, chọn công việc đi in báo là dịp giao tiếp, thù tạc với giới văn nghệ mà anh có nhiều dịp làm quen. Biết nhau qua những bài thơ đăng báo nên nhanh chóng chúng tôi là bạn "chí cốt".
Phạm Hữu Quang sinh năm 1952, quê ở Bắc Đuông, Thốt Nốt, Cần Thơ đang học Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh cùng với nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, anh chuyển về Đại học Cần Thơ, ra trường dạy học một thời gian, sau chuyển về Hội Văn nghệ An Giang.
Các đồng chí ạ, phải nói là thằng Mẽo soạn bản thông cáo báo chí này quá thiếu sót. Nó không biết đường đưa những từ “vi phạm”, “hiếu kỳ”, “quá khích” v.v. vào. Tóm lại, nó không biết cách định hướng báo chí gì cả. Ngu!
Phó Thủ tướng chứ có phải vua đâu mà vào ngủ khách sạn cũng phải chặn một thang máy làm “chuyên khoang”, không dám đi chung với khách thường?
Nhằm thẳng người dân mà bắn là cách giải quyết vụ Nghi Sơn Thanh Hóa vừa qua. Cách làm này là hạ sách và nguy hiểm, gây hậu quả khôn lường, làm biểu tình bỗng chốc bùng phát thành bạo động mà biểu hiện là nhà cửa của ông chủ tịch xã bị phá tan nát, và nếu người dân bắt được ông ta thì không biết chừng họ sẽ phanh thây.
Nhưng con người có cái dạ dày thứ hai mà ít người để ý gọi tên nó, đó là cái túi tham. Cái túi tham nó co giãn theo ý chủ nhân, được một muốn hai, được hai muốn bốn… không biết bao nhiêu là đủ. Cái túi tham này có thể chứa đủ mọi thứ, không chỉ có tiền tài mà còn thêm nhà đất, bằng cấp, chức tước…
Nhân quyền hay còn gọi là quyền con người, nói một cách vắn tắt là quyền được sống đúng như một con người. Đó là quyền căn bản của mọi con người trong mọi dân tộc, mọi quốc gia.
Để đạt được chân lý tưởng chừng đơn giản đó, loài người đã phải trả giá bằng cả máu và sinh mạng của hàng triệu người. Biết bao triều đại, bao chế độ chính trị đã sụp đổ vì đi ngược lại mong muốn đó của loài người.
Washington cầm đầu việc phục kích Trung Quốc về tranh chấp Biển Đông [nguyên văn: Biển Nam Trung Hoa] ở diễn đàn an ninh hàng đầu trong khu vực hôm thứ Sáu đánh dấu một bước ngoặt thay đổi trong quan hệ Trung-Mỹ và phơi bày những thiếu sót chiến lược sâu sắc ở châu Á.
Ngay cả khi Ngoại trưởng Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton tấn công một cách khéo léo vào vấn đề Biển Đông tại Hà Nội, Hoa Kỳ và các tàu hải quân Nam Hàn chuẩn bị cho giai đoạn tập trận với quy mô lớn ở biển Nhật Bản, hay Biển [Hoa?] Đông, gần phía Đông Bắc Trung Quốc – tăng thêm căng thẳng cho bức tranh toàn cảnh.
Tất nhiên không có sai lầm nào không có dấu hiệu cá nhân, nhưng một sai lầm ở quy mô Vinashin thì dứt khoát không chỉ có nguồn gốc cá nhân. Bởi vì một cá nhân dù tài đến mấy, dù "độc ác" đến mấy cũng không có khả năng phá hoại đến 80.000 tỷ trong vòng vài ba năm. Cho nên đây không phải chỉ là sản phẩm của cá nhân.
Kính gởi bác Hà Đình Sơn và các bác trong Ban biên tập Bauxite Việt Nam
Kinh tế và đời sống của người dân Việt Nam hiện nay khá hơn hẳn. Nhưng hơn hẳn so với cái gì? Ở Việt Nam, người ta chỉ có một cách trả lời duy nhất: so với thời bao cấp, hay so với thời còn chiến tranh, hoặc, xa hơn nữa, so với thời Pháp thuộc. Đành là đúng. Nhưng cái đúng ấy còn rất què quặt nếu người ta không thấy một tươnq quan so sánh khác: Nhưng so với các nước khác trên thế giới, hoặc ít nhất, trong khu vực, thì sao? Kinh tế và đời sống Việt Nam hiện nay như thế nào nếu so sánh với Thái Lan, Singapore hay Hàn Quốc, chẳng hạn?
Sau khi nhận được đơn thư của chị Vũ Thị Hường (34 tuổi, ở thôn Bình Xuân, xã Bình Thuận, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên) kêu oan về cái chết bất thường của chồng chị là anh Vũ Văn Hiền (40 tuổi) sau khi anh này rời khỏi trụ sở Công an huyện Đại Từ (Thái Nguyên), PLVN online đã xác minh sự việc.
Mất mạng sau khi làm việc với công an
Các quyền thiêng liêng ấy - tự do tư tưởng và tự do ngôn luận – đã lập tức được hiến định trong Hiến pháp của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1946. Và đã hiện ra sầm uất trong đời thường.Xin hãy nhìn lại hoạt động báo chí và xuất bản trên khắp đất nước ta từ 19 tháng 8 năm 1945 đến suốt năm 1946 cũng đủ thấy sự sầm uất đầy sinh khí đó (một sự sầm uất mà ngày nay, cay đắng thay, chúng ta đang thiết tha mong mỏi được sớm có lại).
Vụ tranh chấp đất đai tại một vùng xa ở Nghệ An, xảy ra từ năm 2002, đến nay vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa vì người dân kêu ca là bị oan sai với mức tiền hỗ trợ trưng thu đất không thỏa đáng
Những Bạn thật sự có hiểu biết thì sẽ chọn cách im lặng vì sợ làm ta mếch lòng, hay nhiệt tình nêu những rủi ro cho ta biết mà ta có thể gặp phải? Hay chỉ có những Bè là luôn luôn khen ta và giúp ta sung sướng bằng những câu khen ngợi trong mọi trường hợp?